Auto scrolling




Hiển thị các bài đăng có nhãn tin xa hoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tin xa hoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Tham dự lễ khởi công có Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng; nguyên Chủ tịch nước Trần Đức Lương; Phó Thủ tướng - Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh; Bộ trưởng - chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Văn Nên; Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng; ông Nguyễn Quân - Bộ trưởng Bộ KH&CN; ông Nguyễn Đắc Vinh - Bí thư thứ nhất TW Đoàn TNCS Hồ Chí Minh cùng nhiều Đại biểu, cán bộ cấp cao đến từ các bộ ngành liên quan và hơn 40 cơ quan thông tấn báo chí.
Về phía tỉnh Quảng Ninh có ông Phạm Minh Chính - Bí thư Tỉnh uỷ; ông Nguyễn Văn Đọc - Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh; ông Đỗ Thông - Phó Chủ tịch thường trực và các cán bộ đại diện các cơ quan ban ngành trên địa bàn tỉnh, cùng nhiều đại biểu đại diện lãnh đạo UBND TP Hải Phòng, các đại biểu và các đơn vị liên quan các tỉnh lân cận.
 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự lễ khởi công dự án cao tốc Hạ Long - Hải Phòng sáng 13/9.
 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự lễ khởi công dự án cao tốc Hạ Long - Hải Phòng sáng 13/9.
Tại lễ khởi công và phát lệnh khởi công dự án, Thủ tướng phát biểu: “Hôm nay, chúng ta cùng nhau thực hiện việc khởi công dự án cao tốc Hạ Long - Hải Phòng, đồng nghĩa với việc xây dựng đường cao tốc Quảng Ninh - Hà Nội, bởi dự án cao tốc Hà Nội - Hải Phòng sắp hoàn thành, đường cao tốc Hạ Long, khi khánh thành sẽ được nối tiếp với Quốc lộ 5B đến Hà Nội”.
Thủ tướng biểu dương tỉnh Quảng Ninh đã rất nỗ lực trong việc huy động ngân sách địa phương; tự địa phương vận động nguồn lực địa phương trong việc xây dựng đường cao tốc, góp phần vào sự phát triển xã hội khu vực và cả nước; đánh giá cao việc huy động các nguồn lực xã hội vào việc đầu tư xây dựng kết cấu hạ tầng, góp phần thúc đẩy xã hội.
 
Thủ tướng phát lệnh khởi công đường cao tốc Hạ Long - Hải Phòng
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đánh giá cao tinh thần sáng tạo và bứt phá của Đảng bộ, nhân dân tỉnh Quảng Ninh (Ảnh: Thu Hằng)
Thủ tướng yêu cầu Bộ GTVT và các Bộ ngành liên quan làm việc với đối tác Nhật Bản để hoàn thành cây cầu Bạch Đằng để dự án cao tốc Quảng Ninh - Hải Phòng - Hà Nội được thông suốt trong thời gian sớm nhất có thể, nhằm phục vụ nhu cầu lưu thông các phương góp phần phát triển xã hội.
Đại diện lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà nước và các Bộ ngành tham dự lễ khởi công.
Đại diện lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà nước và các Bộ ngành tham dự lễ khởi công.
Là địa phương duy nhất trên cả nước đề nghị Chính phủ cho sử dụng ngân sách địa phương và huy động nguồn lực xã hội xây dựng cao tốc Hạ Long – Hải Phòng, ông Nguyễn Văn Đọc - Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh phát biểu báo cáo các đại biểu tham dự lễ khởi công: “Dự án đường cao tốc Hạ Long - Hải Phòng là tuyến đường cao tốc đầu tiên tại Việt Nam được Chính phủ giao cho địa phương làm chủ đầu tư, từ nguồn kinh phí huy động hơn 6 ngàn tỷ đồng. Hiện có 2.800 tỷ đồng, địa phương cam kết sẽ thực hiện đủ nguồn kinh phí phục phụ cho dự án thành công”
Ông Đọc cho biết, địa phương đã thành lập Ban dự án riêng và thuê tư vấn nước ngoài để thực hiện các công đoạn để dự án thành công nhằm thực hiện lien kết vùng kinh tế mũi nhọn miền Bắc gồm: Quảng Ninh, Hải Phòng, Hà Nội; giảm khoảng cách chặng đường từ 75 km xuống còn 25km, rút ngắn 50 km.
Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đánh giá cao việc chủ động, mạnh dạn đầu tư đường cao tốc Hạ Long - Hải Phòng. Đường cao tốc khi hoàn thành không chỉ rút ngắn thời gian di chuyển mà còn giúp cho Quảng Ninh “xích” lại gần hơn với Hải Phòng và Hà Nội. Bộ trưởng GTVT gửi lời cảm ơn đến UBND tỉnh Quảng Ninh và khẳng định địa phương đã có đóng góp trong việc phát triển cơ sở hạ tầng chung của ngành giao thông trên cả nước.
Đại diện lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà nước và các Bộ ngành tham dự lễ khởi công.
Dự án cao tốc Hạ long khi hoàn thành sẽ rút bớt được chặng đường dài 75 km còn 25 km từ Hạ Long đi Hải Phòng và ngược lại.
 
Ngay sau khi tuyên bố khởi công, hạng mục đầu tiên đã được chính thức xây dựng (Ảnh: Thu Hằng)
Ngay sau khi tuyên bố khởi công, hạng mục đầu tiên đã được chính thức xây dựng (Ảnh: Thu Hằng)

Dự án tuyến cao tốc Hạ Long - Hải Phòng có tổng chiều dài hơn 25km, được thiết kế với 4 làn xe, vận tốc cho phép 100 - 110km/h. Trong đó phần đường cao tốc dài 19,8km và phần cầu Bạch Đằng dài 5,45km. Điểm đầu chính là nơi diễn ra lễ khởi công (thuộc phường Đại Yên, TP. Hạ Long, Quảng Ninh), điểm cuối tại Km 25 + 214 giao với đường cao tốc 5B Hà Nội - Hải Phòng, thuộc phường Đông Hải 2, quận Hải An, TP .Hải Phòng.
Phần đường cao tốc nối TP Hạ Long với cầu Bạch Đằng sử dụng nguồn vốn từ ngân sách tỉnh Quảng Ninh và các nguồn vốn huy động hợp pháp khác với tổng số tiền đầu tư 6.400 tỷ đồng. Cao tốc có bề rộng nền đường là 25,5m, kết cấu áo mềm, mặt đường cấp cao A1, toàn tuyến xây mới 8 cầu với tải trọng HL93 (không kể cầu Bạch Đằng). Phần đường cao tốc TP.Hạ Long - cầu Bạch Đằng do Sở GTVT tỉnh Quảng Ninh làm chủ đầu tư, dự kiến sẽ hoàn thành vào năm 2016.
Đại diện lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà nước và các Bộ ngành tham dự lễ khởi công.
Thủ tướng Chính phủ và đại diện các Bộ ngành, dịa phương chính thức phát lệnh khởi công tuyến cao tốc Hạ Long - Hải Phòng.
Tham dự lễ khởi công còn có nhiều đại biểu là lãnh đạo đến từ hơn 10 cơ quan thông tấn báo chí.
Tham dự lễ khởi công còn có nhiều đại biểu là lãnh đạo đến từ hơn 10 cơ quan thông tấn báo chí.

Phần cầu Bạch Đằng được phê duyệt với tổng số tiền đầu tư dự án là 7.200 tỷ, do Tập đoàn SE của Nhật Bản thi công theo hình thức BOT. Cầu gồm cầu chính - cầu Bạch Đằng, đường dẫn và nút giao thông cuối được thiết kế với kết cấu vĩnh cửu bằng thép, bê tông cốt thép, bê tông cốt thép dự ứng lực. Việc hoàn vốn của nhà đầu tư thông qua thu phí trên tuyến trong thời gian khoảng 30 năm. Dự kiến, quý I năm 2015, phía nhà thầu sẽ khởi công xây dựng và hoàn thiện vào năm 2017.
Sau khi hoàn thiện, tuyến cao tốc sẽ rút ngắn khoảng cách giữa Quảng Ninh với Hải Phòng từ 70km xuống còn 25km. Việc kết nối vào đường cao tốc 5B Hải Phòng - Hà Nội (đường cao tốc đầu tiên của Việt Nam được xây dựng theo chuẩn quốc tế), thời gian di chuyển từ Hạ Long đi Hà Nội cũng chỉ còn khoảng 1 giờ 35 phút và rút ngắn rút ngắn khoảngcách xuống còn 60km.
Tuyến cao tốc TP Hạ Long - Hải Phòng sẽ hoàn chỉnh tuyến đường nối tam giác kinh tế Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh, góp phần hoàn thiện hạ tầng giao thông tuyến đường cao tốc ven biển vùng duyên hải Bắc Bộ, vùng Đồng bằng sông Hồng. Kết nối đồng bộ hạ tầng giao thông giữa các tuyến, tăng lưu lượng hàng hóa xe vận chuyển từ Quảng Ninh đi các tỉnh khu vực phía Bắc và ngược lại. Đồng thời mở ra hướng phát triển mới không chỉ đối với tỉnh Quảng Ninh mà còn thúc đẩy phát triển kinh tế toàn vùng.
Quốc Cường - Xuân Thái
Anh Phạm Công Trình – nạn nhân vụ tai nạn Lào Cai tối 1/9 xác nhận bài viết "Những mặt tối của vụ lật xe Sâp" đăng trên trang mạng cá nhân "Sói già" là do anh viết và khẳng định các thông tin trong bài viết hoàn toàn đúng sự thật.
Bài viết “Những mặt tối của vụ lật xe Sapa” được đăng tải trên trang mạng cá nhân với nickname “Sói già” đang thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Tác giả bài viết nhận là mình Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, Ninh Bình  và là một nạn nhân của vụ tai nạn lật xe ở Lào Cai tối 1/9.
Trao đổi với phóng viên qua điện thoại chiều ngày 12/9, anh Phạm Công Trình – nạn nhân vụ tai nạn Lào Cai tối 1/9 này xác nhận bài viết trên là do anh viết, đồng thời khẳng định các thông tin trong bài viết hoàn toàn đúng sự thật.
“Bài viết này được tôi viết và đăng trên facebook tối qua (ngày 11/9) sau khi đã đắn đo, suy nghĩ rất nhiều. Tất cả những thông tin tôi viết ra đều là sự thật và sẵn sàng chịu trách nhiệm về việc mình làm”, anh Trình nói.
Theo anh Trình, lý do khiến anh viết bài viết trên là có một số vấn đề khiến anh dằn vặt và đau đớn hơn sau vụ tai nạn, mất người thân. Đó là chuyện hôi của của một số người tự nhận là "cứu hộ" trong vụ tai nạn và sự phối hợp giữa các cơ quan quản lý trong việc giải quyết hỗ trợ nạn nhân sau vụ tai nạn.
Hình ảnh Sự thật nạn nhân tố “những mặt tối của vụ lật xe Sapa” số 1Hiện trường vụ tai nạn xe khách ở Sapa tối 1/9
Cụ thể, anh Trình cho biết, hôm xảy ra sự việc, anh ở trên xe cùng với Đỗ Thị Lan – người yêu anh và Lan không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Sự ra đi của người yêu ngay trước mắt mình khiến anh luôn bị ám ảnh bởi sự bất lực. Thêm vào đó, câu chuyện liên quan đến chiếc điện thoại của Lan khiến anh càng dằn vặt và anh cho rằng nó đã bị một người nào đó mang danh cứu hộ lấy rồi bán nó đi.
“Sau khi chiếc xe khách rơi xuống vực, tôi may mắn còn tỉnh táo, cố bò trong đêm tối tìm Lan nhưng bất lực. Vào viện không có tin của Lan, tôi đã mượn điện thoại gọi cho Lan, máy có đổ chuông nhưng không có người trả lời. Đến đêm muộn hôm ấy, tôi nhận được cuộc gọi ngược lại từ số của Lan, giọng một người đàn ông nói vẻn vẹn một câu 'chị ấy mất rồi'. Sau đó, tôi gọi lại nhưng không bắt máy", anh Trình kể lại.
Cũng theo anh Trình, sau đó vài ngày, một người vào face book đăng tin đang cầm điện thoại của Lan, nếu người thân muốn lấy lại thì đến chuộc. Người này cho biết là chủ một cửa hàng điện thoại ở chợ Phong Liên –Lào Cai. Hiện anh Trình đã nhờ người quen ở Lào Cai đến cửa hàng điện thoại này chuộc lại chiếc điện thoại của chị Lan với giá 1,7 triệu đồng. 
"Người này cho biết đã mua lại chiếc điện thoại của Lan từ một người dân. Trong điện thoại còn nguyên facebook của Lan nên anh ta đã vào đăng tin báo cho người nhà đến chuộc. Khi tôi nhận lại, chiếc điện thoại của Lan không còn sim nhưng khi gọi vào số máy của Lan thì vẫn có chuông, một người đàn ông nghe máy và đã dùng lời lẽ chợ búa, thậm chí đe dọa khi tôi đề nghị người này cho biết về chiếc sim của Lan", anh Trình nói.
Theo anh Trình, trước khi chiếc xe gặp nạn chiếc điện thoại này được để trong túi quần Lan nên khi gặp nạn khó có thể văng ra ngoài. Hơn nữa, khi nhận lại điện thoại của Lan sau khi bỏ tiền ra chuộc vẫn còn nguyên vẹn, không có vết xước hay biến dạng khiến anh cho rằng chắc chắn nó đã được lấy ra từ túi quần của Lan.
“Chắc chắn chiếc điện thoại được để trong túi quần của Lan đến lúc thi thể của Lan được tìm thấy. Hơn nữa, người cầm điện thoại biết Lan đã mất nên chỉ có những người tiếp cận với Lan tại hiện trường hoặc khi đưa về nhà xác mới có thể thấy. Chiếc điện thoại không văng ra ngoài nên khả năng người dân nhặt được là rất ít. Tôi không vơ đũa cả nắm, không nói tất cả những người tham gia công tác cứu hộ mà chỉ nói những người tự nhận là cứu hộ có hành vi vô lương tâm”, anh Trình nói.
Về công tác hỗ trợ nạn nhân sau vụ tai nạn, anh Trình cho biết, mặc dù Bộ GTVT, Bộ y tế đã có chỉ thị nhưng từ hôm xảy ra vụ tai nạn, anh mới chỉ nhận được 1 triệu đồng của Hội chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai và không được miễn viện phí khi nằm điều trị tại bệnh viện ở Ninh Bình.
“Lúc mới đến thì bệnh viện bảo sẽ giải quyết nhưng sau đó nói không có văn bản chỉ thị ở trên nên không làm được. Tôi có gọi điện cho công an Lào Cai thì được nói là gia đình cứ tự thanh toán viện phí, sau đó nhà xe sẽ hoàn trả lại. Tuy nhiên, chiều nay tôi đã ra viện mà chưa nhận được một lời hỏi thăm, xin lỗi của nhà xe. Số tiền viện phí chỉ gần 3 triệu đồng và tôi cũng không quan trọng lắm việc ai trả nhưng thấy buồn vì sự quan tâm chưa đầy đủ của cơ quan quản lý và sự vô tâm, thiếu trách nhiệm của nhà xe..”, anh Trình nói.
Trao đổi với phóng viên trước thông tin nạn nhân cho rằng bị hôi của khi xe lao xuống vực, Đại tá Phạm Gia Chiến, Trưởng phòng Tham mưu, người phát ngôn Công an tỉnh Lào Cai cho biết, nếu thực sự xảy ra tình trạng hôi của thì cơ quan điều tra sẽ vào cuộc xác minh làm rõ và xử lý nghiêm. 
"Với trường hợp của anh Phạm Công Trình, chỉ cần cung cấp địa chỉ của cửa hàng điện thoại đã bắt anh chuộc lại điện thoại của người thân tử vong trong vụ xe khách, chúng tôi sẽ yêu cầu cửa hàng trả lại tài sản cho gia đình", ông Chiến khẳng định.
Cũng theo ông Chiến, ngay khi vụ tai nạn vừa xảy ra, ông đã lập tức có mặt tại hiện trường và chỉ đạo tất cả lực lượng công an, cảnh sát thu thập tài sản của những người bị nạn, sau đó tập trung toàn bộ số tài sản trên lại và cho lên xe ô tô để lực lượng dân quân và công an xã bảo vệ, đồng thời đưa toàn bộ tài sản về công an huyện Bát Xát. 
“Có thể, tất cả tài sản đã không thu thập được hết bởi vụ tai nạn xảy ra trong đêm tối, hơn nữa địa hình lại hiểm trở và khá rộng. Với những nạn nhân không tìm lại được tài sản của mình thì cần liên hệ với công an huyện Bát Xát để xác minh”, Đại tá Chiến cho hay.
Chúng tôi sẽ tiếp tục liên lạc với các cơ quan liên quan để xác minh thêm các thông tin trên.


Theo H.Minh/Người đưa tin
Tôi mới mua căn nhà 2 tầng với diện tích 3,4x12 m, hiện đã cũ như ảnh dưới đây.
01-cai-tao-nha01-4876-1407998449.jpg
Phòng khách.
01-cai-tao-nha02-6095-1407998449.jpg
Nhà bếp.
01-cai-tao-nha04-7599-1407998449.jpg
Phòng trên lầu 2.
Vợ chồng tôi còn trẻ, đã có con nhỏ gần một tuổi. Tôi muốn tân trang lại ngôi nhà này sao cho tiện nghi, phù hợp với sở thích của 2 vợ chồng yêu thích nhiếp ảnh và du lịch nên cần có không gian để treo tranh ảnh. Ngôi nhà hiện trạng đã có một toilet lớn ở tầng một và 2 toilet nhỏ ở tầng 2, tôi muốn ốp lại cho mới. Với kinh phí sửa nhà hạn chế, rất mong kiến trúc sư Huỳnh Xuân Hải tư vấn phương án thiết kế phù hợp. Xin cám ơn. (Đồng).
Trả lời:
Xin chào anh,
Với hiện trang căn nhà, gia đình mình nên sơn sửa lại và thay màu sơn với tông màu xanh nhạt làm chủ đạo sẽ tạo cảm giác không gian rộng thoáng hơn. Bên cạnh đó, cần cải tạo lại một số hạng mục trong nhà theo phong cách mới, trẻ trung và hiện đạiAnh có thể tham khảo ảnh phác thảo 3D dưới đây: 
Đối phòng khách có chu vi như hạn chế, cần chọn gạch màu sáng, vừa sạch sẽ vừa sang trọng.
Đối với phòng khách có chu vi như hạn chế, cần chọn gạch màu sáng, vừa sạch sẽ vừa sang trọng.
Phòng bếp bố trí lại gọn gàng ngăn nắm.
Phòng bếp bố trí lại gọn gàng, ngăn nắp hơn.
Nhà vệ sinh cũng cần ốp lại theo tống máu sáng cho sạch sẽ,  những điểm nhấn trong wc dùng gạch vân gỗ, cho cảm giác ấm áp, và ăn tông với sàng gỗ và những vật dụng gỗ trong nhà. Toilet ở tầng một.
Nhà vệ sinh ở tầng một ốp lại theo tông máu sáng với những điểm nhấn dùng gạch vân gỗ hài hòa với tông màu gỗ và những vật dụng gỗ trong nhà .
Phòng ngủ bố mẹ ngầp tràn ánh sáng.
Phòng ngủ vợ chồng ngập tràn ánh sáng.
Phòng ngủ con.
Phòng ngủ của con.
01-cai-tao-nha09-JPG-6652-1407998451.jpg
Nhà vệ sinh thứ nhất ở tầng 2.
01-cai-tao-nha10-JPG-9889-1407998451.jpg
Nhà vệ sinh thứ hai ở tầng 2.
Kiến trúc sư Huỳnh Xuân Hải
Ảnh: Kiến Thiết Việt
Tàu 8001 được coi là tàu tuần tra hiện đại nhất Đông Nam Á thuộc biên chế của Cảnh sát biển vùng 3
Tàu 8001 được coi là tàu tuần tra hiện đại nhất Đông Nam Á thuộc biên chế của Cảnh sát biển vùng 3
Sau khi 2 tàu CSB số hiệu 2012, 4033 và gần đây nhất là tàu 4032 bị tàu hải giám của Trung Quốc đâm va gây hư hỏng ngày hôm qua (13-5), Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển đã quyết định sẽ để “quả đấm thép” của lực lượng chấp pháp trên biển là các tàu CSB 8003 và CSB 8001 đảm nhận nhiệm vụ tiếp cận giàn khoan Hải dương 981 (HD 981) mà Trung Quốc đang hạ đặt trái phép trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam, thiếu tướng Nguyễn Quang Đạm cho biết: “Các tàu CSB 8001, CSB 8003 được đưa ra vùng biển của Việt Nam, nơi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải dương 981 trái phép là một động thái bình thường. Cảnh sát biển đưa tàu lớn ra không phải là để đối đầu lại với sự ngang ngược, khiêu khích của Trung Quốc mà để củng cố sức mạnh để bảo vệ vững chắc, bảo đảm việc thực thi pháp luật trên biển”.
CSB 8003 và CSB 8001 là 2 tàu mới được lực lượng Cảnh sát biển đưa vào hoạt động một năm trở lại đây nhưng đã có kinh nghiệm bám biển dày dạn.
Với kích thước chiều dài 81,5 m, chiều rộng 9,8 m và chiều cao 5,8 m, lượng giãn nước 1.400 tấn, tốc độ thiết kế lớn nhất 20,7 hải lý/giờ, tàu CSB 8003 đủ sức cân bằng với tàu của các lực lượng tàu bảo vệ giàn khoan Hải Dương 981 đang hoạt động trái phép trên vùng biển Việt Nam.
Các cán bộ, chiến sĩ trên tàu CSB 8003 vận hành các thiết bị truyền tín hiệu về trung tâm chỉ huy Bộ tư lệnh Cảnh sát biển
Các cán bộ, chiến sĩ trên tàu CSB 8003 vận hành các thiết bị truyền tín hiệu về trung tâm chỉ huy Bộ tư lệnh Cảnh sát biển
Đặc biệt, tàu CSB 8003 được trang bị thiết bị hàng hải hiện đại, vũ khí gồm 2 pháo nòng đôi 25 mm, các súng máy 14,5 mm. Tàu CSB 8003 thuộc biên đội tàu của hải đội 1, Cảnh sát biển vùng 1. Tàu có khả năng bảo đảm việc thực thi các nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền trên biển cao.
Thượng tá Nguyễn Văn Hưng – Chủ nhiệm Kỹ thuật, Cục Cảnh sát biển Việt Nam – cho biết: “Sau khi được bàn giao, tàu CSB 8003 đã được cải tiến và thay thế một số hệ thống hiện đại như hệ thống quan sát, thông tin liên lạc, radar, cứu sinh, cứu hỏa”.
Hệ thống điều khiển hiện đại sánh ngang với các lớp tàu được trang bị tối tân của phía Trung Quốc giúp CSB 8003 liên tục truyền được tín hiệu bằng hình ảnh trên hải trình về trung tâm chỉ huy của Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam. Theo thiếu tướng Nguyễn Quang Đạm, việc sử dụng các tàu hiện đại, có khả năng liên lạc tốt với Trung tâm chỉ huy giúp Bộ tư lệnh có thể xử lý những tình huống phức tạp xảy ra trong quá trình các tàu thực thi nhiệm vụ trên biển.
Thuyền trưởng tàu CSB 8003 là một trong những người giàu kinh nghiệm đi biển nhất của lực lượng Cảnh sát biển. Ngay khi tàu mới được nghiệm thu, thuỷ thủ đoàn đã vượt qua siêu bão số 7 quét vào khu vực Vịnh Bắc bộ trong năm 2013. “Khả năng chịu được sóng gió cấp 8 và thủ thủ đoàn lên đến 120 người là lợi thế giúp 8003 có thể trở thành phên giậu trên Biển Đông cho các lực lượng chấp pháp của Việt Nam” – thiếu tướng Nguyễn Quang Đạm nói.
Tàu 8001 được coi là tàu tuần tra hiện đại nhất Đông Nam Á thuộc biên chế của Cảnh sát biển vùng 3. Tàu 8001 có chiều dài hơn 90 m, rộng 14 m, đặc biệt có sân đậu trực thăng, 2 vòi rồng phun nước tốc độ cao 6,6 m3/phút. Con tàu này hiện là niềm tự hào của công nghiệp quốc phòng sau khi được nhà máy Z189 Bộ Quốc phòng đóng mới với công suất 12.000 mã lực.
Một số hình ảnh về “quả đấm thép” của Cảnh sát biển và lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam được phóng viên ghi nhận:
CSB 8003 và 8001 mới được lực lượng Cảnh sát biển đưa vào hoạt động một năm trở lại đây nhưng đã có kinh nghiệm bám biển dày dạn. Ảnh: Tàu CSB 8001
CSB 8003 và 8001 mới được lực lượng Cảnh sát biển đưa vào hoạt động một năm trở lại đây nhưng đã có kinh nghiệm bám biển dày dạn. Ảnh: Tàu CSB 8001
Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam sẵn sàng làm nhiệm vụ
Các chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam sẵn sàng làm nhiệm vụ
Cảnh sát biển đưa tàu lớn ra không phải là để đối đầu lại với sự ngang ngược, khiêu khích của Trung Quốc mà để củng cố sức mạnh để bảo vệ vững chắc, bảo đảm việc thực thi pháp luật trên biển. Ảnh: Tàu CSB 8001 rẽ sóng ra khơi
Cảnh sát biển đưa tàu lớn ra không phải là để đối đầu lại với sự ngang ngược, khiêu khích của Trung Quốc mà để củng cố sức mạnh để bảo vệ vững chắc, bảo đảm việc thực thi pháp luật trên biển. Ảnh: Tàu CSB 8001 rẽ sóng ra khơi

Theo  Báo lao động

Vừa lái xe vừa bắn súng, thay lốp xe khi di chuyển là màn biểu diễn ấn tượng của lực lượng công an vũ trang Việt Nam (tiền thân của Bộ đội biên phòng).

Công an vũ trang là tiền thân của bộ đội biên phòng Việt Nam. Đây là lực lượng nòng cốt, chuyên trách quản lý, bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh, trật tự biên giới quốc gia theo phạm vi nhiệm vụ do pháp luật quy định.

Do đặc thù của nhiệm vụ, cán bộ, chiến sĩ của lực lượng này được rèn luyện các kỹ năng đặc biệt. Từ những năm 1960, khi còn mang tên công an vũ trang, các chiến sĩ của lực lượng đã được huấn luyện các kỹ năng không giống với các đơn vị khác như cưỡi ngựa, lái xe...

Trong một đoạn phim tư liệu, hoạt động huấn luyện của công an vũ trang đã được giới thiệu một cách khá sinh động, hấp dẫn với những màn biểu diễn ấn tượng.
 

Theo Linh Trân (sưu tầm)
Tiền phong
Là giống gà đặc biệt có hình dáng lạ với đôi chân quá khổ, gà Đông Tảo đang hấp dẫn nhu cầu thưởng thức, cho, biếu gà ngày Tết của người dân.
 
Theo những người nuôi gà, nhu cầu mua giống gà đặc biệt này vào dịp Tết làm quà biếu rộ lên từ năm 2012, sau khi vị hoàng tử Nhật Bản về thăm các trại nuôi gà Đông Tảo ở Hưng Yên.


Gà Đông Tảo - 7 triệu đồng một con!
Một con gà Đông Tảo loại đẹp không chỉ có đôi chân to mà phải được cả mẫu mã, dáng đi từ đầu đến cổ, đầu hình gốc tre xù xì, có thể để làm cảnh.

Gà Đông Tảo - 7 triệu đồng một con!
Bên cạnh đó, gà trống cần có tiếng gáy dài, dõng dạc, tiếng cao, dài tiếng. Khi xuất chuồng, trọng lượng trung bình mỗi con từ 3,5kg - 4kg.

Gà Đông Tảo - 7 triệu đồng một con!
Điểm đặc biệt nhất của gà Đông Tảo chính là đôi chân to, da rất dày, có nhiều vảy. Những đôi chân đẹp có màu đỏ, vảy thịt, xù xì. Gà càng già chân càng to.

Gà Đông Tảo - 7 triệu đồng một con!
Da gà đỏ, dày có nhiều nếp nhăn, nhưng khi luộc chín sẽ chuyển sang màu vàng, thịt thâm đen như gà chọi.

Gà bán giống khoảng 40 ngày tuổi, giá 200 nghìn đồng/con.
Gà bán giống khoảng 40 ngày tuổi, giá 200 nghìn đồng/con.

Gà bán giống khoảng 40 ngày tuổi, giá 200 nghìn đồng/con.
Ở xã Đông Tảo, gần như gia đình nào cũng nuôi gà Đông Tảo. Đây là trại gà của anh Hiểu, hiện nuôi khoảng 600 con.

Gà bán giống khoảng 40 ngày tuổi, giá 200 nghìn đồng/con.
Việc nhân giống gà Đông Tảo khó hơn, nuôi lâu hơn, tỉ lệ trứng nở thành gà thấp. Thế nhưng tốc độ gà lớn rất nhanh.

Trong những ngày giá lạnh, gà con được nuôi trong nhà, được sưởi ấm và che chắn gió.
Trong những ngày giá lạnh, gà con được nuôi trong nhà, được sưởi ấm và che chắn gió.

Một con gà mái có cái diều kì lạ.
Một con gà mái có cái diều kì lạ.

Một con gà trống 4 chân 2 đuôi.
Một con gà trống 4 chân 2 đuôi.

Một con gà trống 4 chân 2 đuôi.
Một con gà Đông Tảo loại đẹp có giá lên đến 7 triệu đồng. Theo anh Hiếu, gà bây giờ có mẫu mã đẹp hơn trước rất nhiều.


theo Hữu Nghị (dantri)
Theo cơ quan công an, từ những lời khai của gia đình sản phụ Nguyễn Thị Minh Tâm cũng như những người tiếp xúc với nghi can bắt cóc trẻ sơ sinh tại bệnh viện, qua đó công an đã nhờ một họa sĩ vẽ lại chân dung của đối tượng này.
Được biết đây là chân dung đối tượng do họa sĩ mới phác họa và sẽ tiếp tục được chỉnh sửa 3D để có thể dễ dàng nhận dạng hơn.
Hình ảnh nghi can bắt cóc trẻ sơ sinh tại Bệnh viện quận 7 được họa sĩ phác họa
Hình ảnh nghi can bắt cóc trẻ sơ sinh tại Bệnh viện quận 7 được họa sĩ phác họa
Đặc điểm nhân dạng của nghi can bắt cóc trẻ sơ sinh được công an thông tin ban đầu khoảng 25 tuổi, cao 1,5m, dáng người to mập, da trắng, đeo kính như dạng kính cận màu trắng, nói giọng miền Tây...
Sau khi chỉnh sửa hoàn chỉnh, chân dung nghi phạm bắt cóc trẻ sơ sinh ở bệnh viện quận 7 sẽ được công an quận này thông báo đến khắp các quận, huyện trên địa bàn TPHCM và các đơn vị của công an TPHCM để phối hợp rà soát, bắt giữ.
Trước đó sáng 9/1, một phụ nữ lạ mặt đã trà trộn vào khoa sản của Bệnh viện quận 7, bắt cóc cháu bé sơ sinh một ngày tuổi của sản phụ Nguyễn Thị Minh Tâm và thuê xe ôm để tẩu thoát.
theo Đình Thảo (dantri)

Chuyện cứ tưởng như chỉ tồn tại vài thế kỷ trước hay những vùng sâu vùng xa lắm, nhưng ở ngay tại Vân Côn, một xã của huyện Hoài Đức, Hà Nội hầu như ai cũng coi là… bình thường.

Thời các cụ đã đành, cứ phải đôi ba vợ, mà ai cũng là “vợ chính thức” cả. Còn như thế hệ các bác cỡ 50-60 tuổi thì sơ sơ vài làng quanh đây cũng trên dưới chục ông được vợ cả gánh lễ đi hỏi vợ hai cho, chưa kể ra ngoài làm ăn, công tác đặt “chi nhánh” khắp nơi, có ông cả chục bà. Cánh trẻ bây giờ thì không có chuyện cưới hỏi đàng hoàng như thế nữa vì pháp luật không cho phép, nhưng lập “phòng nhì, phòng ba” kiểu “không báo cáo chính quyền” thì không phải là hiếm.

Đi hỏi vợ cho chồng

Ở Vân Côn có một thời lấy vợ lẽ như một cái “mốt”, ông có vợ hai, vợ ba thì tôi cũng phải có. Còn những người phụ nữ thì quan niệm người ta lấy vợ cho chồng được thì mình cũng làm được, mà không lấy, chồng đi với bà khác, không danh chính ngôn thuận cũng chả cấm được. Thế nên mới có chuyện lạ là đàn ông khi lấy vợ bé đều phải được sự đồng ý của vợ cả và phải… cưới hỏi đàng hoàng. Ông Nguyễn T (thôn Quyết Tiến, xã Vân Côn) năm nay xấp xỉ 70 tuổi, có 2 vợ và 7 người con. Tôi hỏi 2 người vợ ở cạnh nhau như vậy, có khi nào hai bà đánh ghen với nhau không, ông cười nói như một lẽ đương nhiên: Sao lại đánh ghen, mình lấy vợ hai nhưng vẫn trách nhiệm, không ruồng bỏ vợ cũ thì chẳng có lý do gì mà đánh ghen cả. Rồi ông phân tích thêm: “Sai lầm của những người đàn ông là cứ bồ bịch xong về ruồng rẫy vợ con nên mới xảy ra chuyện cơm không lành, canh chẳng ngọt. Chứ như tôi, khi phải lòng bà hai này, tôi phải về thuyết phục bà cả mãi, rồi nhờ cả mẹ tôi thuyết phục thì bà ấy cũng nghe, rồi còn sắm lễ quẩy sang hỏi bà hai về. Giờ 4 đứa con bà cả và 3 đứa con bà hai, tôi đều trách nhiệm đầy đủ, không ai phàn nàn gì cả. Các cụ chả bảo: Dù chàng năm thiếp bảy thê/ Cũng không bỏ được nái sề này đâu... mà lại”.

Chuyện của ông T nghe tưởng cá biệt nhưng ở Vân Côn, đó lại là chuyện quá đỗi bình thường. Ông T khoát tay chỉ sang phía nhà hàng xóm cách đó không xa: Như gia đình ông S, cách đây hơn chục năm vợ cả cũng đi hỏi vợ hai cho ông ấy. Lúc xã viết giấy triệu tập ông S lên để hỏi về việc vi phạm “chế độ một vợ một chồng”, năm lần bảy lượt bà vợ cả đều lên xã thay chồng. Xã bảo: “Ơ hay, tôi gọi ông ấy chứ có gọi bà đâu” thì bà ấy cười: “Các bác cứ phạt cháu, cháu đi cưới vợ cho ông ấy chứ ông ấy có tự cưới đâu”. Thế là xã cũng bó tay.

Hay hai vợ chồng nhà chị T đã con cái đề huề, có nếp có tẻ. Ấy vậy mà ông chồng đi làm trên Thái Nguyên, bỗng một hôm rước một cô gái trên đó về, giới thiệu là vợ bé. Hôm sau, thấy chị T sang nói cười rổn rảng như chẳng có chuyện gì: “Thấy nó cứ khoe là xinh lắm, em tưởng thế nào hóa ra đen xấu hơn cả em. Tối em đuổi hai đứa vào buồng ngủ với nhau”. Điều lạ nữa là dù có vợ bé trên Thái Nguyên nhưng gia đình này vẫn sống với nhau hòa thuận bình thường, chị vợ hai cũng sinh được cho anh chồng 2 đứa con đều đã lớn và anh chồng thì vẫn đi đi lại lại giữa hai nơi.

Không chỉ những người phụ nữ chân lấm tay bùn mới chấp nhận đi hỏi vợ cho chồng, không ít người thậm chí làm cán bộ, cộng tác viên dân số cũng chấp nhận điều đó như một lẽ đương nhiên. Chị Phạm Thị N, giáo viên trường Mầm non Vân Côn là một ví dụ. Chị N lấy chồng sớm nhưng không may sau một lần sảy thai chị không đẻ được nữa. Hai vợ chồng yêu thương nhau, bàn nhau đi xin con nuôi nhưng tất cả 7 lần đều không thành. Cho đến một hôm, anh chồng về thủ thỉ bảo chị sắm lễ sang hỏi cô gái làng bên về làm lẽ, vì cô ấy “trót có bầu” rồi. Không có con, được họ hàng nhà chồng động viên, thuyết phục, cuối cùng chị cũng chấp nhận sắm cau trầu sang hỏi vợ cho chồng và tổ chức đám cưới long trọng cho hợp lẽ. Cưới xong, chị dựng thêm một ngôi nhà cho vợ lẽ của chồng. Rồi vợ lẽ sinh cho chồng chị 3 người con, 2 gái, 1 trai. Chị cũng xin được thêm một đứa con trai. Giờ chị ở với con nuôi và đứa con gái lớn, còn chị vợ hai thì ở với hai đứa nhỏ. Vậy mà đã mấy chục năm chung chồng như thế, nhưng chị N không một lời phàn nàn, chị nuôi nấng các con bà lẽ như con mình và chúng cũng coi chị như mẹ đẻ.
 
Hai chị em lấy chung một chồng

Hai chị em lấy chung một chồng

Ông giáo Trần L vốn là hiệu trưởng một trường trong xã đã nghỉ hưu lại nổi tiếng với thành tích “mía ngọt đánh cả cụm”. Lúc thanh niên, ông lấy vợ như bao người khác, rồi đẻ sòn sòn 8 người con đến nay đều đã thành đạt, ổn định. Ông có hai bà vợ, nhưng sẽ chẳng có gì phải bàn tán nếu hai bà vợ của ông không phải chị em ruột. Chuyện là cô em vợ được ông L dìu dắt việc học hành, thi cử, rồi xin việc cho tại ngôi trường ông công tác, rồi nhanh chóng được ông cất nhắc lên vị trí phó hiệu trưởng. Không hiểu lửa gần rơm thế nào, anh rể với em vợ tình trong như đã, họ quan hệ với nhau từ bao giờ có trời mới biết. Chỉ biết là cô em vợ cũng xinh đẹp nhất nhì làng, bao nhiêu đám đến hỏi cô cũng không ưng ai. Nhưng bỗng đến một ngày, cái bụng cô hiệu phó cứ lùm lùm lên khiến dân làng được phen bàn tán, cô hiệu phó mà lại chửa hoang. Thế là cấp tốc, thiệp cưới được gửi khắp nơi, đám cưới của cô cũng rình rang lắm, có chú rể đàng hoàng nhưng chẳng ai biết chú rể người ở đâu, gia cảnh thế nào. Lạ hơn nữa là sau đám cưới thì chú rể cũng biến mất, cô hiệu phó vẫn một mình sinh cậu con trai, rồi nuôi con khôn lớn. Nhưng càng lớn thì đứa bé càng giống anh rể như đúc, dân làng bắt đầu lờ mờ hiểu ra câu chuyện của ông giáo L và cô em vợ.

Mọi chuyện bắt đầu được công khai khi đứa con của hai người đến tuổi học hành, cần làm giấy tờ cho đàng hoàng. Ông hiệu trưởng khi đó cũng nghỉ hưu nên công khai họp họ hàng nhận con và đổi họ cho thằng bé, cô em dâu hiệu phó thì “mất chức” và chính thức làm “vợ bé” của anh rể với sự đồng tình của chính chị gái mình. Câu chuyện về ông hiệu trưởng bàn tán mãi cũng chán, xóm làng giờ đã quen, coi là chuyện bình thường, còn gia đình của ông bề ngoài vẫn hòa thuận như bao gia đình khác.

Lấy nhiều vợ, đẻ lắm con - chuyện bình thường

Ông Phạm Văn H (làng Vân Côn) có tới 4 người vợ chính thức, vợ nào cũng cưới hỏi hẳn hoi. Không biết tính tình ông H thế nào, có gia trưởng hay trăng hoa quá không nhưng cứ bà vợ nào ở với ông một thời gian cũng đều bỏ đi. Người vợ đầu có 1 con rồi bỏ về nhà bố mẹ đẻ. Không níu kéo như những người đàn ông khác, vợ bỏ về thì ông H bỏ luôn bà vợ này và cưới bà hai là một cô “gái tân” ở ngay trong làng. Nhưng rồi bà vợ hai cũng bỏ lại hai đứa con cho ông đi lấy người khác. Sau khi lập gia đình cho các con xong, ông lại tìm bà ba, bà ba bỏ, ông lại lấy bà bốn. Bà bốn nghe nói còn là một phụ nữ thành đạt ở tận trên Yên Bái, ông quen trong thời gian đi làm thuê ở trên ấy, dù đã có chồng con nhưng vẫn phải lòng và lấy ông H. Tuy đã 4 người vợ nhưng ông vẫn cưới xin đàng hoàng, đăng ký kết hôn đầy đủ, cứ rộn rã như trai tân lấy vợ vậy. Cưới xong thì hai vợ chồng cũng không ở hẳn với nhau mà mỗi người một nơi, có lúc ông lên Yên Bái thăm vợ, có khi vợ lại xuống Vân Côn ở với ông. Rồi bỗng nhiên một ngày đẹp trời, bà vợ bốn của ông lại quay về với chồng cũ, thế là ông H lại một lần nữa mất vợ. Nhưng việc bị vợ bỏ, với ông có lẽ cũng chả có gì quan trọng. Nghe nói ngoài bốn bà vợ chính thức, chả biết ông còn bao nhiêu bà nữa.

Cũng ở làng Vân Côn, ông B cũng nổi tiếng với thói trăng hoa. Ông B thì chẳng giàu có gì, lại suốt ngày rượu chè nhưng cũng có tới 2 bà vợ chính thức chỉ cách nhau 1 làng. Nhưng điều đáng nói là ông B làm xây dựng đi khắp các tỉnh miền Bắc, người dân cạnh nhà đã quá quen với việc thi thoảng lại có người phụ nữ đem con đến nhận bố, nhưng tất cả ông đều không nhận.

Lấy nhiều vợ thì tất nhiên đẻ nhiều con, vì vậy mà ở Vân Côn chả thiếu gì những gia đình có 5-7, thậm chí là 10 con. Một cái khó nữa là ở Vân Côn, tư tưởng trọng nam khinh nữ khá rõ rệt, kiểu gì thì kiểu cũng phải có thằng con trai nối dõi mới được. Vậy nên những bà vợ nào đẻ 4-5 đứa con mà toàn con gái là y rằng một là kiếm bà khác cho chồng để đẻ con trai, hai là làm ngơ để chồng đi kiếm vợ bé. Điều lạ là dù vợ hai vợ ba thật đấy, nhưng các bà cả không hề ghét bỏ mà nhiều bà ở với bà hai và con cái bà hai cứ hòa thuận như chị em, mẹ con vậy. Ngược lại, ông nào không kiếm bà hai, bà ba thì vợ cũng phải đến khổ vì sự nghiệp… đẻ đái. Thế mới có chuyện có gia đình anh nọ mới 45 tuổi mà đã có tới… 7 người con, 6 gái, 1 trai. Cán bộ dân số đến tuyên truyền thì anh ta nói trắng phớ là kiểu gì cũng phải có đứa con trai. Cứ như vậy, năm nào Vân Côn cũng đứng đầu huyện, thành phố trong thành tích… sinh con thứ 3.

Lang thang ở Vân Côn, tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác chỉ xung quanh cái chuyện “phòng nhì”, phòng ba” của các ông chồng. Vân Côn giờ giàu có hơn thật, nhưng chả phải vì thế mà sinh ra cái thói trăng hoa ở đàn ông. Thực tế thì mấy năm trước Vân Côn cũng nghèo lắm, mới gần đây khi Đại lộ Thăng Long chạy qua, có tiền đền bù đất thì kinh tế mới khá lên nhiều. Khi hỏi nguyên nhân tại sao đàn ông Vân Côn thích lấy nhiều vợ tôi không nhận được câu trả lời nào thỏa đáng. Người thì bảo do phụ nữ ở Vân Côn không biết ghen, nếu phải ở địa phương khác thì có mà mấy mụ vợ chả nhảy dựng lên nhưng ở Vân Côn thì các bà, các chị coi đó là việc bình thường. Có người lại bảo vì đàn ông Vân Côn khéo mồm, “sát gái”, tư tưởng lại phóng khoáng nên “cưa” gái dễ như thay áo. Nhưng đó chỉ là quan niệm và lối sống theo lệ làng của người dân. Còn chuyện năm thê bảy thiếp thời nay rõ ràng là hành vi mà pháp luật không cho phép.

Theo Linh Nhật An ninh Thủ đô
Vụ bắt cóc trẻ sơ sinh tại Bệnh viện quận 7 vào sáng 9/1 cho thấy, công tác kiểm tra người ra vào tại các bệnh viện tuyến dưới vẫn rất sơ sài, thậm chí là bị buông lỏng.
Bệnh viện lớn thắt chặt
Ngày 11/1, PV Dân trí đã quay trở lại Bệnh viện quận 7 nơi xảy ra vụ bắt cóc bé sơ sinh 1 ngày tuổi vào sáng 9/1. Theo ghi nhận của PV Dân trí, tại cổng ra vào của Bệnh viện quận 7 vẫn luôn có 2 bảo vệ túc trực canh gác, việc ra vào bệnh viện vẫn tương đối dễ dàng. Tuy nhiên công tác kiểm tra giấy tờ những người lạ mặt hay sản phụ bế con nhỏ đã được triển khai gắt gao hơn.
Ghi nhận của PV tại một số bệnh viện lớn như Bệnh viện Từ Dũ, Hùng Vương, Đại học Y Dược… Công tác an ninh và kiểm soát người ra vào ở đây được chú trọng hơn.
Công tác an ninh tại bệnh viện Từ Dũ được kiểm tra rất tốt
Công tác an ninh tại bệnh viện Từ Dũ được kiểm tra rất tốt
Tại Bệnh viện Hùng Vương nằm trên đường Hồng Bàng (quận 5), việc ra vào của các sản phụ ở đây đều được kiểm tra rất chặt chẽ, phía cổng phụ luôn có tấm biển ghi dòng chữ “yêu cầu xuất trình giấy ra viện”. Việc kiểm tra người ra vào ở đây do một bảo vệ thực hiện xuyên suốt.
Việc đưa trẻ sơ sinh ra vào bệnh viện Hùng Vương cũng được kiểm tra chặt chẽ
Việc đưa trẻ sơ sinh ra vào bệnh viện Hùng Vương cũng được kiểm tra chặt chẽ
Cũng giống như Bệnh viện Hùng Vương, tại Bệnh viện Từ Dũ (quận 1) công tác ra vào ở đây được kiểm tra rất khắt khe. Tại cổng chính nằm trên đường Cống Quỳnh, một chốt bảo vệ gồm 3 người thường xuyên kiểm tra các sản phụ bế con ra vào.
Bảng thông báo kiểm tra giấy tờ tại Bệnh viện Hùng Vương
Bảng thông báo kiểm tra giấy tờ tại Bệnh viện Hùng Vương
Tại một bệnh viện vùng ven TPHCM, tình hình kiểm soát việc ra vào của các sản phụ cũng được làm nghiêm ngặt. Ghi nhận tại Bệnh viện quận 2, những người bế trẻ ra vào bệnh viện này đều được lực lượng bảo vệ kiểm tra. Tại khoa sản của bệnh viện này còn lắp đặt camera quan sát nhằm kiểm soát những người lạ mặt vào bệnh viện.
Lực lượng bảo vệ kiểm tra giấy tờ những người ra vào Bệnh viện quận 2
Lực lượng bảo vệ kiểm tra giấy tờ những người ra vào Bệnh viện quận 2
Hệ thống camera quan sát được lắp đặt tại khoa sản của Bệnh viện quận 2
Hệ thống camera quan sát được lắp đặt tại khoa sản của Bệnh viện quận 2
Bệnh viện nhỏ lỏng lẻo
Thực tế, không chỉ Bệnh viện quận 7 mà hiện nay tại nhiều bệnh viện tuyến quận huyện khác, công tác kiểm tra người bế trẻ ra vào bệnh viện vẫn rất sơ sài.
Ghi nhận của PV Dân trí tại Bệnh viện quận 4, việc ra vào ở đây diễn ra tương đối dễ dàng. Trong suốt 1 giờ quan sát tại đây PV ghi nhận hầu hết những người ra vào ở đây đều không bị bảo vệ hỏi giấy tờ, 2 sản phụ đưa con nhỏ ra ngoài cũng rất thỏa mái mà không gặp bất cứ sự kiểm tra nào của lực lượng chốt tại cổng.
Tại khoa hậu sản của Bệnh viện quận 4 không có bất kỳ một lực lượng bảo vệ nào
Tại khoa hậu sản của Bệnh viện quận 4 không có bất kỳ một lực lượng bảo vệ nào
Cũng giống bệnh viện quận 4, tại bệnh viện quận 6, chỉ những ai trình giấy tờ thì bảo vệ mới kiểm tra, còn không thì... cứ tự nhiên như chốn không người.
Tương tự tại Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức (quận Thủ Đức), mặc dù ở đây có 1 lực lượng bảo vệ chuyên nghiệp nhưng theo tìm hiểu của PV Dân trí thì lực lượng này chỉ chuyên trách cho công tác an ninh trật tự; còn việc kiểm tra giấy xuất viện của các sản phụ đều được bỏ ngỏ.
Trong khuôn viên Bệnh viện Đa khoa khu vực Thủ Đức còn có đội ngũ xe taxi túc trực để đưa đón sản phụ và việc ra vào của các xe taxi này cũng rất dễ dàng.
theo Đình Thảo - Vũ Lê (dantri)
Gần 20 năm lấy chồng nhưng chị Nguyễn Thị Huyên chưa được một bữa cơm ngon bởi mỗi khi dọn cơm là anh chồng lại bê ra sân rồi đổ úp tất cả.
 
Thậm chí, nhiều lần chị phải cố vùng dậy để chạy thoát thân hoặc cố kêu người đến giúp vì bị chồng bóp cổ. Thương chồng, thương mình, thương con, chị phải thuê người hàn cái lồng sắt 2 mét vuông để nhốt chồng vào đấy.
Gần 20 năm tủi phận làm vợ người tâm thần
Tìm về thôn Minh Thịnh, xã Minh Lộc (huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa) hỏi đến chuyện chị Nguyễn Thị Huyên (SN 1976) thuê người hàn lồng sắt rồi nhốt chồng là anh Trình Văn Lởi (SN 1971) ai cũng biết.
Anh Hoàng Văn Hải, người cùng xóm dẫn đường cho chúng tôi cứ tấm tắc khen chị Huyên chịu khó, thương chồng, thương con. Mặc dù hoàn cảnh gia đình bi đát, vất vả nhất nhì cái xã Minh Lộc này nhưng chị vẫn không kêu ca nửa lời, một mình nuôi mẹ chồng hơn 80 tuổi, hai đứa con đang ăn học và người chồng bị bệnh đã gần 20 năm nay.
 - 1
Bằng tình yêu thương, gần 20 năm qua chị Huyên vẫn chăm chồng. Ảnh: P.B.
Trong căn nhà xập xệ chẳng có thứ đồ dùng gì giá trị, chị Huyên buồn bã kể về cuộc tình với người chồng đã cưới được 17 năm nhưng chưa một ngày được bình yên, hạnh phúc. “Trước đây anh ấy còn lúc mê, lúc tỉnh nhưng 10 năm trở lại đây thì anh ấy cứ điên dại, hò hét suốt ngày, không còn biết xung quanh là gì nữa”, chị Huyên bắt đầu câu chuyện về gia đình mình như thế.
“Thời đấy anh Lởi hiền lành, chịu khó nên mới gặp tôi đã rất quý mến. Khi đang yêu, anh Lởi nhiều lúc cũng có biểu hiện không bình thường, nhưng gia đình bảo do bị bỏ bùa nên anh ấy như thế(?). Gia đình còn nghe người ta nói, nếu lấy vợ thì anh ấy sẽ hết bệnh ngay”, chị Huyên nói.
Sau ngày cưới, bệnh của chồng ngày càng nặng hơn, hàng ngày, anh Lởi hay hò hét, nóng giận thất thường. Những bữa cơm hạnh phúc không còn nữa, thay vào đó là những giọt nước mắt tủi phận của người vợ trẻ có người chồng không bình thường. “Trước đây, tôi muốn chia tay anh ấy lắm nhưng khi phát hiện mình đã mang thai thì tôi không làm được. Cứ nghĩ sinh xong đứa con, tôi sẽ làm đơn ly dị để khỏi cực, nhưng càng ngày tôi càng thương anh ấy hơn nên tôi chấp nhận cuộc sống như vậy. Anh ấy đánh tôi thường xuyên, còn bữa cơm nào dọn ra mà không nhìn trước ngó sau thì anh ấy mang ra đổ hết ngoài sân. Sách vở của mấy đứa con thì học xong phải cất cẩn thận không thì anh ấy đốt hết”, chị Huyên nói về bệnh tật của người chồng.
 - 2
Chị Huyên và cháu Xuân cùng mẹ anh Lởi năm nay đã hơn 80 tuổi. Ảnh: P.B
Mong có tiền chữa bệnh cho chồng và con không phải bỏ học
Ôm đứa con út đang học lớp 7 vào lòng, chị Huyên bảo: “Nhà tôi có hai đứa con. Cháu đầu hiện đang học lớp 10, còn cháu sau thì học lớp 7. Cả hai đứa biết bố bệnh tật, mẹ vất vả nên đều chăm ngoan, học giỏi. Vừa rồi, cháu Xuân đi thi học sinh giỏi của huyện được giải 3 môn Toán. Nhiều lúc nhìn cuộc sống vất vả nhưng nhìn con cái như thế cũng là nguồn động viên để tôi vượt qua”.
Chỉ về phía anh Trình Văn Lởi đang hò hét trong chiếc lồng sắt được hàn chắc chắn, chị bảo 10 năm nay phải để anh sống ở trong đó. “Vì gia đình không có tiền điều trị thường xuyên nên bệnh tình của anh ấy ngày càng nặng. Có nhiều lần anh ấy đánh tôi kinh khủng lắm. May có mẹ chồng, hàng xóm vào can ngăn kịp thời không tôi cũng chẳng còn sống được đến hôm nay. Mẹ chồng, các con tôi cũng nhiều lần bị như vậy”, chị Tình kể.
Trước đây, do con còn nhỏ, nhà chồng cũng nghèo, nhà ngoại cũng chẳng khá giả hơn nên chị Huyên không có tiền đưa anh đi khám. Năm 2004, gom góp và được sự giúp đỡ của anh em họ hàng, chị và mấy người họ hàng mới đưa anh Lởi lên bệnh viện tỉnh. Từ lần đấy, chị mới biết anh bị bệnh tâm thần.
Điều trị tại bệnh viện được hơn 3 tháng, chẳng còn tiền để lo cho chồng, con cái ở nhà cũng nheo nhóc nên chị lại phải đưa anh về điều trị ngoại trú. Sau này, thỉnh thoảng chị cũng đưa anh đi khám rồi lấy thuốc nhưng bệnh tật không thuyên giảm được tí nào.
“Cũng trong năm 2004, khi biết về căn bệnh của chồng, nghe lời khuyên anh em, họ hàng, tôi mượn người đóng một chiếc lồng sắt để nhốt anh vào đó. Nói thật, lúc cho anh vào đó để khóa, lòng tôi đau như xát muối nhưng vì sợ anh gây họa nên tôi đành nhắm mắt”, chị Huyên kể.
Trong cái lồng sắt dài 2m, rộng chưa đầy 1m này đều gói gọn mọi sinh hoạt ăn uống, ngủ nghỉ, vệ sinh của anh Lởi. Mỗi lần cho anh uống thuốc, chị lại phải nghiền nát rồi trộn vào cơm cho anh ăn. “Có nhiều hôm đi làm về mệt mỏi, chuẩn bị bữa cơm, vừa mang ra đến nơi cho anh ăn thì anh cầm cả bát cơm ném vào mặt tôi. Những lúc như thế tủi thân vô cùng, nhưng nhìn anh kêu gào, hò hét tôi lại thương anh lắm”, những giọt nước mắt cay đắng của chị Huyên chảy dài.
Thương chồng, chị lại thương mấy đứa con còn nhỏ dại. Cháu đầu, Trình Văn Thanh năm nay đang học lớp 10 bị bạn bè trêu đùa về người bố nên rất tủi thân và mặc cảm. Cũng chính vì thế, nên từ học sinh giỏi những năm cấp 1, cấp 2 giờ cháu chỉ được học sinh tiên tiến. “Nhìn bố như thế, rồi mẹ cũng bệnh tật suốt nên hôm trước cháu Thanh xin tôi nghỉ học để đi làm thêm. Nhưng tôi kiên quyết, dù mẹ vất vả thế nào cũng nuôi các con ăn học đến nơi, đến chốn, chỉ mong các con ngoan ngoãn, học giỏi”, chị Huyên chia sẻ.
Anh Lởi bị bệnh tâm thần, mỗi tháng được trợ cấp 270.000 đồng, còn chị Huyên thì có hơn 2 sào ruộng nên cuộc sống gia đình rất khó khăn. Nhưng vượt lên tất cả, người phụ nữ này vẫn không kêu ca, than vãn mà chỉ mong cuộc sống sẽ bớt sóng gió, mong có một khoản tiền nhỏ để chữa bệnh cho chồng và hai đứa con không phải bỏ học.
Theo Lê Nhung (Gia đình & Xã hội)
“Việc làm của thành phố rất đáng hoan nghênh. Đây là điều hành rất nhạy bén, sáng suốt, hợp lòng dân. Thành phố xanh, sạch đẹp nhưng cũng phải chống lãng phí, hình thức. Những hạng mục đầu tư, chi tiêu liên quan đến tiền từ ngân sách phải minh bạch từ chủ trương, phê duyệt đến quy mô dự án”, Đại biểu Quốc hội Bùi Thị An nói.
Đại biểu Quốc hội Bùi Thị An trao đổi với Tiền Phong về chuyện Hà Nội dừng làm 14 nhà vệ sinh tiền tỷ.
Hà Nội có nhiều dự án, công trình lãng phí như làm cổng chào, đào vỉa hè còn tốt, làm nhà vệ sinh tiền tỷ. Lãnh đạo thành phố đã cho dừng kế hoạch xây 14 nhà vệ sinh tốn kém. Bà nghĩ sao?
Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm trước nhân dân nếu đầu tư mà gây lãng phí, tốn kém ở địa phương, ngành mình quản lý. Để hạn chế, tránh đến tận cùng lãng phí tiền của dân, phải rất công khai về nguồn vốn. Phải công khai để hạn chế tham nhũng, lãng phí. Mặt khác phải có sự giám sát của các cơ quan chức năng và nhân dân. Nếu để đầu tư không cần thiết, phải giải trình, chịu trách nhiệm. Bởi đây là kẽ hở cho tham nhũng, lãng phí.
Cho nên việc thành phố dừng 14 nhà vệ sinh tiền tỷ bằng tiền ngân sách là chủ trương đúng, rất đáng hoan nghênh. Nhưng cũng qua đây, thành phố nên có rà soát, những công trình nào lãng phí, tốn kém, hình thức đều phải dừng để lấy tiền lo cho dân, cho những việc thiết thực hơn.
 - 1
Đại biểu Quốc hội Bùi Thị An
Bà nghĩ gì về những cổng chào đua nhau mọc lên thời gian qua?
Với thành phố Hà Nội hay địa phương nào cũng thế, kiến trúc rất quan trọng, vì đó là bộ mặt nhưng phải chống hình thức. Nếu chỉ nặng hình thức, cổng chào đẹp, nhà vệ sinh đắt tiền mà bẩn, trường không tốt, đường sá xuống cấp thì không xứng. Hình thức cần thiết nhưng phải phù hợp điều kiện phát triển của xã hội, của địa phương đó, đừng tiêu phí quá, nhiều tiền của dân đóng góp.
Tôi nghĩ căn bệnh cổng chào trong năm nay sẽ được chữa trị. Lãnh đạo thành phố chắc đã chủ trương không cho làm thêm cổng chào mới. Còn về trách nhiệm, thì cổng chào là vấn đề quá khứ, không lẽ xử lý là phá đi? Trách nhiệm cũng cần nhưng cái hay là có giải pháp để có đột phá chuyển biến mới trong năm 2014 -  năm trật tự, kỷ cương, văn minh đô thị của Thủ đô.
Nên xã hội hóa
Hà Nội dừng nhà vệ sinh tiền tỷ từ tiền ngân sách, còn TPHCM lại làm nhà vệ sinh 4-5 sao (chi phí khoảng 800 triệu đồng/nhà vệ sinh), dùng nguồn xã hội hóa, để dân sử dụng miễn phí. Là đại biểu Quốc hội Hà Nội, bà có cho rằng, Thủ đô cũng nên tham khảo cách làm đó?
Đầu tư, chi tiêu công thì bất kỳ đồng tiền nào của ngân sách cũng đều phải được quản lý chặt chẽ đến tận cùng. Vì đây là tiền từng người dân lao động đóng góp cho Nhà nước. Tôi nghĩ nhu cầu về nhà vệ sinh thành phố đang rất cần, thậm chí nhiều nơi đang thiếu. Nhưng trong điều kiện hiện nay, nếu sử dụng ngân sách xây dựng thì nên tính toán quy mô, hình thức sao cho phù hợp, tiện lợi,  đừng tiêu tốn ngân sách quá.
Còn nếu mà tổ chức xã hội hóa được thì quá tốt. Đấy cũng là một cách làm mà thành phố nên tính đến. Nếu xã hội hóa thì các nhà vệ sinh đó sẽ sạch, hiệu quả, tốt hơn. Qua đây, thành phố cũng nên có rà soát, tính toán lại vấn đề này.
Cảm ơn bà!
Theo Nguyễn Tuấn (Tiền Phong)